Bài đăng

Đang hiển thị bài đăng từ Tháng 5, 2021

P2: Bàu Trắng - Thước phim sống động

Hình ảnh
3h30 chuông báo thức kêu, giấc ngủ quá ngắn vì đêm hôm trước 1h30 chúng tôi mới đi ngủ, cảm giác uể oải, đau nhức khắp người, nhưng vẫn phải cố, vì ngày hôm nay sẽ còn rất dài, và lát nữa xe đã đợi chúng tôi ở đầu ngõ rồi. 4h30 chúng tôi lên xe jeep xuất phát đi Bàu Trắng, quãng đường từ TP Phan Thiết đi Bàu Trắng khoảng gần 50km, ban đầu chúng tôi định ngày đầu nghỉ đêm tại Mũi Né, nhưng vì giờ tàu ra Phú Quý thay đổi, nên chúng tôi quyết định nghỉ đêm tại thành phố Phan Thiết để tiết kiệm thời gian ra cảng tàu. Cả thành phố vẫn đang im lìm trong giấc ngủ, chỉ có bóng tối, gió biển và chúng tôi. Lần đầu tiên trải nghiệm đi xe jeep kiểu này, thời tiết sáng sớm hơi se lạnh, xe không có cửa kính chắn gió, có lẽ do đường vắng khiến anh tài xế chạy khá tốc độ nên chúng tôi tóc tai bay tả tơi trong gió, không mở nổi mắt vì gió và tóc quật, chưa kể những đoạn xóc thì chúng tôi cứ nảy bần bật trên xe. Có một trải nghiệm khá hài hước đấy là đi tới Mũi Né, chúng tôi chợt nhớ ra không mang the...

[Phan Thiết – Phú Quý – Sài Gòn] - Nắng, Gió, Biển, Trời và Tuổi trẻ

Hình ảnh
Chuyến đi này thực ra là do đầu năm 2020 bùng dịch khiến tôi và cô bạn thân không thể đi Phú Quốc vào tháng 3 được, chúng tôi bảo lưu chuyến bay và đến cuối năm 2020 thì quyết định đổi chặng, không đi Phú Quốc mà chuyển sang đi đảo Phú Quý, Bình Thuận. Và sang đầu tháng 4 năm nay thì một lời mời rủ hết sức ngẫu hứng từ tôi khiến cô em gái – đồng nghiệp ở công ty cũ vui vẻ tham gia cùng, đương nhiên cũng vì thời điểm này chúng tôi mỗi người gặp phải những khó khăn riêng trong công việc, cuộc sống, tâm lí không được ổn định và cần một nơi để khuây khỏa nên mọi thứ đến một cách hết sức tự nhiên và nhẹ nhàng. (Một góc biển ở đảo Phú Quý) Phần 1:    Hành trình đầy trắc trở Chúng tôi bay chuyến bay sớm lúc 6h45 từ Hà Nội vào Sài Gòn, vì tự tin từ nhà ra sân bay chỉ mất 30p nên tôi hẹn xe đón 5h sáng, nhưng đương nhiên người tính không bằng trời tính, loay hoay bấm vân tay mở khóa cổng mãi mới được thì vừa mở cổng ra, trời ào ào đổ mưa như trút nước, mưa như thể đã tích tụ nhiều ngày...

Cao Bằng - Xanh một giấc mơ đầu hạ

Hình ảnh
Lần đầu đặt chân đến mảnh đất Cao Bằng, trước đó trong tôi chỉ có sự mệt mỏi, rệu rã nuốt chửng vì mới kết thúc chuyến hành trình chục ngày ở miền Nam tiêu tốn khá nhiều sức khỏe và năng lượng, ấy thế mà cái màu xanh tươi mát, cái không khí trong lành của Cao Bằng khiến tôi bừng tỉnh một cách lạ kỳ. (Thung lũng trên đường đi đèo Mẻ Pia) Ngày đầu chúng tôi chạy xe máy từ thành phố Cao Bằng đến đèo Khâu Cốc Trà (hay đèo Mẻ Pia), đèo 14 tầng, quãng đường khoảng 85km nhưng nhiều đoạn leo đèo dốc, đường xấu nên đi mất khoảng 3 tiếng để tới nơi. Bù lại, khung cảnh núi đồi, thung lũng xanh mướt khiến chúng tôi phấn khích vô cùng. Đến đỉnh đèo, để có thể tận mắt chiêm ngưỡng toàn bộ 14 tầng đèo thì chúng tôi bắt buộc phải leo bộ lên núi theo lối đường mòn khoảng 1,2km để đến được mỏm đá nơi nhìn xuống con đèo uốn lượn. Trên đường leo núi chúng tôi gặp một nhóm các anh chị khách du lịch từ miền Nam, mọi người vừa đi xuống vừa hát hò vui vẻ, cười đùa và cổ vũ cả nhóm rằng lên đó sẽ không khiến...