Một ngày tháng Mười đã cũ
Chiều hôm đó, tôi một mình bắt xe từ Cần Thơ lên Sài Gòn. Trời lại đổ mưa tầm tã suốt quãng đường dài. Bến xe miền Tây vẫn đông đúc, ồn ào, tấp nập. Tôi vội vã ra xe trung chuyển để về Lê Hồng Phong, Sài Gòn chập choạng tối, đường sá đông đúc, chen chúc. Tôi, một đứa con gái mới đến Sài Gòn vài lần chớp nhoáng. Cũng chẳng có nổi một người quen ở thành phố này, cảm giác trống rỗng, tôi vô thức nhìn ra ngoài cửa kính, xe chạy qua những con đường xa lạ, những góc phố xa lạ, những cuộc sống xa lạ. Ánh đèn đường, đèn xe vắt vào nhau, những sợi nước mưa đan qua lấp lánh, nhòe nhoẹt. 7h15. Tôi rút điện thoại ra xem giờ rồi lại lặng lẽ cất đi. Vậy là 8h30 cậu bạn bên đối tác từ Hà Nội vào Sài Gòn chạy chương trình với tôi sẽ hạ cánh, và nhanh thì 9h cậu sẽ có mặt tại văn phòng, tôi cần gửi cậu ít đồ đi Vũng Tàu vì hôm sau sẽ phải trực ở sân bay cả ngày để đón nhóm khách nước ngoài đến dự hội thảo. Xe đến điểm cuối Lê Hồng Phong. Tôi ngẩn ngơ, thẫn thờ chẳng biết phải đi đâu, trong ngườ...