Đà Lạt, tháng Mười Một, và Em
Đã từ rất lâu nó không còn đi đâu đó xa một mình nữa, không hẳn vì nó thích đi một mình, mà chỉ vì công việc trước kia bắt buộc phải đi một mình, thậm chí đi cả tháng cũng chỉ có một mình và lần này, chuyến đi Đà Lạt một mình thì lại là có chủ đích. (Ảnh: Căn gác nhỏ ấm áp) Đà Lạt. Thành phố buồn mà ngay đến trong giấc mơ nó cũng mơ về. Đã lâu rồi, niềm vui với nó mỏng tanh, ngắn ngủi, nụ cười gượng gạo, thưa thớt dần, nó không muốn quan tâm đến ai, và mọi thứ xung quanh dường như cũng chẳng còn ảnh hưởng được tới nó. Giờ đây, những thứ tồi tệ nó một mình trải qua đều đến từ những quyết định của chính nó trong quá khứ. Khi công việc cũng không thể khiến nó vơi đi những suy nghĩ tiêu cực thì... nó muốn chạy trốn. Nó nghĩ nó thuộc về thành phố đó. Nó nghĩ thành phố đó sẽ xoa dịu nó. Và thế là nó đi, đúng dịp sinh nhật. (Ảnh: Quảng trường Lâm Viên sau mưa) Xuống sân bay, anh an ninh sân bay giúp nó gọi một chiếc taxi về thành phố, bầu trời u ám đến thảm hại. Nó chậm chạp hạ cửa kính xuống...