Khoảng trời mơ

Bầu trời xám ngắt, khoảng trời cuối đông lất phất mưa bụi, gió lạnh quẩn quanh, những cánh hoa trắng, nhỏ xíu, mỏng manh rơi, khẽ rơi, em thấy mình ngẩn ngơ giữa những cánh hoa bay, bất giác đưa tay với lấy, cánh hoa sượt nhẹ qua những ngón tay lạnh, một cảm giác đầy mơ hồ, nửa thật, nửa mơ. Căn nhà nhỏ, đơn sơ ẩn mình giữa những gốc mơ già hoa nở trắng tinh khiết, ngoài kia chiếc cầu gỗ nhỏ vắt ngang con suối đang mùa nước cạn, khói bếp đang lên. Như một thói quen em rảo bước về phía mảnh sân nhỏ, mọi thứ vẹn nguyên, một góc tường rêu khô, nét chữ nguệch ngoạc vạch trên tường, khóm hoa hồng nở được một bông hoa, hương thoảng trong gió, chú chó nhỏ nằm cuộn trong chiếc ổ cũ mèm, thỉnh thoảng lại hếch hếch chiếc mũi lên hít hà.
Ai đó gọi tên em, em giật mình tỉnh giấc. Hóa ra chỉ là giấc mơ trưa ngắn ngủi, một giấc mơ trưa phủ trắng những cánh hoa mơ, trong gió.

Em vẫn ngồi ngẩn ngơ, cố lưu giữ lại chút cảm xúc còn vương. Trước mặt em ngổn ngang nhưng xấp giấy tờ, những hóa đơn, những con số vô hồn, mp3 vẫn đang chạy những bản nhạc cũ. Em với lấy bình đựng trà, rót ra chiếc ly gốm nhỏ, tiếng nước thanh gõ xuống đáy ly, những giọt trà quấn quýt vào nhau, hơi lên nghi ngút, hương nhẹ nhàng, thoảng ngọt. Em hít trọn lấy cái hương thanh ấm ấy, uống một ngụm để tỉnh táo lại nhưng hình ảnh những cánh hoa mơ bay không hiểu sao vẫn quẩn quanh trong tâm trí em. Cái hình ảnh đã từng thân thuộc đến thế, vậy mà chưa bao giờ khiến tim em thổn thức như trong giấc mơ ngắn ngủi này.

Những ngày này, em luôn trong trạng thái căng thẳng ở vạch đỏ, với khối lượng lớn công việc phải xử lí, những yêu cầu phát sinh, những deadline đến hạn không kịp xử lí bị để trôi, kèm theo đó là những lời phàn nàn, trách móc. Những bực dọc, khó chịu, những vấn đề đến từ các bên cung ứng cần em phải giải quyết, những cuộc điện thoại, những cuộc đôi co, tranh luận. Não em luôn luôn phải hoạt động hết công suất để có thể tỉnh táo, bình tĩnh xử lí mọi tình huống một cách sáng suốt nhất. Em cảm thấy mình như kiệt sức nhưng vẫn luôn phải gồng mình lên. Em luôn trở về nhà khi người đã mệt mỏi rã rời, tắm rửa rồi chui vội vào chăn. Em cũng tự thấy em đã mạnh mẽ lên nhiều, độ lì, khả năng thích ứng, chịu đựng cũng tăng lên. Ấy thế mà giấc mơ đó khiến em thực sự muốn gác lại tất cả. Em nhớ những cánh hoa mơ nhỏ xíu, trắng mong manh rơi trong gió lạnh mùa đông, cái vị của mùa đông quê nhà, mùi của mùa đông khi em chỉ là một đứa trẻ vô lo. Những ngày cuối đông khi Tết sắp về, khi hoa mơ nở trắng cả một khoảng trời, khi cánh đồng trơ những gốc rạ khô, lũ trẻ con mải mê đá bóng mỗi khi tan học về, ai đó đốt những đám rạ khô, mùi khói quện với sương. Em bỗng nhớ đến nao lòng có những cái Tết thiếu thốn, chặt cành mơ, gắn hoa đào giả, giả làm cành đào đón Tết. Em cũng nhớ những buổi tối lũ trẻ con trong xóm đốt những đống lửa nướng ngô, khoai, sắn thơm lừng, ngồi bên nhau cười đùa không ngớt. Cả những ngày tan học chiều bắt hến trên sông đến quên giờ về. Những lần về muộn phải nói dối bố mẹ. Những lần ăn trộm ngô, trộm táo, trộm dâu... đứa nào đứa nấy vừa sợ lại vừa hạnh phúc với những chiến tích của mình. Và ti tỉ những chuyện mà người ta nói là ngày xưa. Em chợt thấy như ai đó đã trộm cả tuổi thơ đút túi mang đi mất. Những ngày tháng sôi nổi mãi mãi chẳng thể quay về.

Cuối cùng em vẫn phải trở lại với thực tại, với những trách nhiệm trên vai, và ai rồi cũng sẽ có những lúc da diết với những ngày đã cũ, có người may mắn mang theo những hồi ức tươi đẹp, có người lại mang theo những thiết tha, nhưng ai rồi cũng đang mạnh mẽ với cuộc sống của chính mình.
Chỉ là một mảnh tâm hồn còn vấn vương những ngày xưa xưa cũ.
-Trà-

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Những mùa hè ở lại

Đà Lạt, tháng Mười Một, và Em